Ngày xưa có mẹ

Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con.

Bầu trời trong mắt con
ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc.
Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất
như cuộc đời không thể thiếu trong con.

Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
vẫn không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay
mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần khi con trẻ lớn thêm

Mẹ là người
đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con biết bập lên tiếng mẹ

Mẹ
Cái tiếng mà từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ
Có nghĩa là bắt đầu
cho cuộc sống
cho tình yêu
cho hạnh phúc

Mẹ
Có nghĩa là duy nhất
một bầu trời
một mặt đất
một vầng trăng

Mẹ chưa sống đủ trăm năm
Nhưng đã dư dả nụ cười và tiếng hát

Chỉ có một lần
mẹ không ngăn con khóc
Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ nay hóa trắng

Rồi những đứa bé lại chào đời theo năm tháng
Biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ thơ gọi mẹ
ngân nga trên quả đất này
Thành âm thanh
không thể nào vắng lặng.

Mẹ
Có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn
thắp bằng máu con tim
Cái đốm lửa thiêng liêng
cháy trong bão bùng
cháy trong đêm tối.

Mẹ
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi
không đòi lại bao giờ.

 Cổ tích
của những ai còn mẹ
Là ngày xưa
có một công chúa
Hay ngày xưa
có một ông vua
Cổ tích của con
là ngày xưa có mẹ!

 ♥Thanh Nguyên

Đăng trong: on Tháng Ba 8, 2010 at 7:56 sáng  Để lại phản hồi  

Dòng nước mắt chảy xuôi

        Tôi kể bạn nghe một chuyện này: Khi tôi còn nhỏ, gà vịt không phải là món ăn hàng ngày của gia đình tôi. Mẹ tôi chỉ làm gà, vịt khi có giỗ, tết, hoặc là dịp nào đặc biệt lắm. Và khi ngồi vào bàn ăn, chúng tôi chỉ biết chọn đùi gà, hoặc các miếng ngon mà ăn trước, mẹ thì ăn cổ, cánh gà. Có lần tôi còn la mẹ:

        – Bao nhiêu miếng nạc sao mẹ không ăn, mà cứ gặm cổ với cánh? Mẹ tôi bảo:

        – Tại mẹ thích, ăn gà vịt phải có tí xương gặm gặm mới vui chứ.

        Bây giờ, ở Canada, là nơi quá dư thừa thực phẩm, gà vịt đã là món ăn tầm thường của mọi giới giàu nghèo, ấy thế, mà mỗi khi có dịp đi Montreal, tôi ghé vào phố Tàu mua vịt quay, gà quay về cho các con; khi vào bàn ăn, thấy các con ăn ngon lành, tôi cũng lại bắt đầu ăn cổ, ăn cánh!

        Có lần bé trai của tôi, năm nay 15 tuổi, hỏi:

        – Sao mẹ lại ăn “bones”?

        Với một phản ứng rất tự nhiên, tôi cũng trả lời:

        – Tại mẹ thích, ăn gà vịt phải có tí xương gặm gặm mới vui chứ.

        Lần đó, nói xong, tôi đã không dấu được hai giọt nước mắt dù đã cố gắng chặn lại. Vì lúc ấy, tôi mới hiểu được câu nói của Mẹ 30 năm về trước. Đó là cái mà các cụ gọi là “dòng nước mắt chảy xuôi”.

♥Sưu tầm

Đăng trong: on Tháng Ba 8, 2010 at 7:42 sáng  Để lại phản hồi  

Tình yêu của mẹ tạo nên bảng vàng

          Ngày 28 tháng 7 năm 1997, học sinh An Kim Bằng trường cao trung Thiên Tân đã tham gia thế vận hội cuộc thi toán học dành bảng vàng quốc tế lần thứ 38, vì Thiên Tân viết ra trang lịch sử mới. Sau lưng thành công của vị toán học kỳ tài 19 tuổi là câu chuyện tình yêu vĩ đại của người mẹ làm nhiều người cảm động đến rơi nước mắt….

          Ngày 5 tháng 9 năm 1997, là ngày tôi rời nhà lên viện nghiên cứu toán học Đại học Bắc kinh báo danh. Mới sáng sớm hương khói bếp vấn vít bay lên cao từ mái nhà tranh thân thương của tôi, cùng từng bước chân què của mẹ thức dậy nấu mì cho tôi, bột mì này là mẹ đem 5 cái trứng gà đổi lấy từ người hàng xóm, mấy hôm trước do lo tiền học phí cho tôi nên mẹ đã đẩy một xe rau lên thị trấn bán nữa đường bị bong gân. Tay bưng bát mì mà nuớc mắt tuôn trào từ khi nào, tôi thả đôi đũa rơi xuống đất, lâu lâu xoa nhẹ vết sưng to hơn cái bánh bao trên chân của mẹ, nước mắt cứ từng giọt từng giọt rơi xuống đất… nhà tôi ở huyện Vũ Thanh tỉnh Thiên Tân, nơi đó tôi có người mẹ đẹp nhất trần gian tên là Lý Diễm Hà.

          Nhà tôi quá nghèo, lúc sanh tôi thì Bà bệnh nặng mỗi ngày nằm hơ bên bếp lửa, năm tôi bốn tuổi thì ông bị tai biến liệt bán thân, tiền thiếu nợ mỗi năm lại chồng chất. Lên bảy tôi bắt đầu đi học, tiền học phí thì mẹ chạy vay mượn. Tôi thường lượm những ngòi bút chì của người khác bỏ, lấy dây cột lại trên một cây que để viết, dùng cục gôm gôm sạch những cuốn vở tập viết đã viết để viết lại. Lòng mẹ đau như cắt ,cũng có lúc mẹ mượn tiền mua cho tôi bút chì và cuốn vở. Nhưng mẹ rất vui mỗi khi tôi đứng nhất lớp, điểm toán luôn là cao nhất. Nhờ động viên của mẹ, tôi tiến bộ rất nhanh, ngoài việc học ra tôi cảm thấy trên đời không còn gì vui hơn. Chưa học tiểu học tôi đã học thuộc bốn phép tính phân số và số nguyên; khi lên tiểu học tôi hiểu biết toán lý trung học (cấp 2); khi lên trung học thì tôi cũng hoàn thành khóa trình khoa lý cấp 3. Năm 1994 Thiên Tân tổ chức cuộc thi vật lý cấp 2. Tôi là đứa trẻ duy nhất của vùng nông thôn đỗ thứ ba trong tất cả học sinh của 5 huyện. Năm đó tôi được danh hiệu là học sinh ưu tú nhất của huyện, tôi mừng quýnh chạy về nhà, không ngờ khi tôi đem tin vui báo cho ba mẹ biết, thì trên gương mặt của ba mẹ lại buồn rười rượi: Bà qua đời khoảng nữa năm thì ông cũng bệnh nặng vì thế tiền nợ lên đến cả vạn. Tôi lặng lẽ bước về phòng khóc cả một ngày.

          Buổi tối nghe tiếng cãi vã bên ngoài, thì ra là mẹ muốn đem con lừa duy nhất còn lại bán đi để tôi được tiếp tục đi học, ba thì nhất định không chịu. Tiếng cãi cọ của hai người làm cho ông đang nằm trên giường bệnh nghe được, ông buồn bã uất nghẹn mà từ trần.

          Chôn cất ông xong mắc nợ thêm 1000. Tôi không dám nhắc đến chuyện đi học, đem tờ giấy báo tin xếp lại để vào gối. Tôi mỗi ngày giúp mẹ làm việc, qua hai ngày ba và tôi phát hiện con lừa không còn nữa, ba mặt lạnh như đồng gay gắt hỏi mẹ: “Cô bán con lừa rồi à? Cô có điên không? Sau này vận chuyển hoa màu, mua lương thực cô tự đi mà vác về. Tiền bán con lừa đó có đủ cho nó học một năm hay hai học kỳ không…”? Hôm đó mẹ khóc thật nhiều rồi rất tức giận quát ba “cho con đi học thì có gì sai? Con đã thi đỗ nhất của huyện này, chúng ta không vì cái nghèo mà bỏ lở cơ hội tiền lộ sáng ngời của con. Tôi sẽ xách, sẽ mang để nó được đi học…” Mẹ bán con lừa được 600, tôi muốn quỳ xuống tạ ơn mẹ, thật lòng tôi rất muốn được đi học, nhưng tiếp tục học thì mẹ phải gặp nhiều khó khăn và chịu nhiều cực nhọc.

          Mùa đông năm đó tôi về nhà lấy đồ mặc lạnh, thì thấy người ba vàng nhợt, ốm như da bọc xương nằm dài trên giường, mẹ thì giả vờ như không có việc gì nói với tôi rằng: “không có gì, chỉ cảm nhẹ, sẽ khỏe nhanh thôi”. Ngày hôm sau tôi nhìn thấy lọ thuốc có viết anh ngữ, tôi mới biết đây là thuốc ức chế tế bào ung thư. Tôi kéo tay mẹ ra ngoài khóc nức nở hỏi mẹ thế nào, mẹ nói từ khi tôi lên trung học thì ba bắt đầu bi bệnh và mỗi ngày mỗi nặng, mẹ đã mượn 6000 đi Bắc kinh xét nghiệm, cuối cùng phát hiện khối u trong ruột, bác sĩ bảo phải gấp rút phẫu thuật. Mẹ lại đi mượn tiền nhưng bệnh của ba chưa biết sống chết thế nào, tất cả những người thân đã mượn cả rồi, mượn mà không trã thì ai mà cho.

          Hôm đó có người hàng xóm nói với tôi rằng mẹ dùng phương thức rất cổ xưa và đáng thương đến tội nghiệp để gặt xong mùa lúa. Mẹ không đủ sức mang lúa về sân hợp tác xã để tuốt, cũng không có tiền thuê người, mẹ cắt từng đám rồi để lên mấy miếng ván làm xe kéo về nhà, buổi tối trãi một tấm nhựa trong sân rồi nắm từng bó lúa đập lên trên hòn đá… ba sào ruộng đều do mẹ gánh vác, mệt đến nỗi không đứng được mà quỳ xuống cắt, đầu gối đã rướm máu, đi thì từng bước từng bước run lên… không đợi người đó nói xong tôi chạy như bay về nhà, khóc ré lên “mẹ, mẹ ơi, con không thể học tiếp nữa đâu…” Cuối cùng mẹ cũng bắt tôi trở về trường, mỗi tháng tiền sinh hoạt của tôi từ 60 đến 80 tệ ít hơn bạn bè khoảng 2 đến 300 thật là ít đến tội nghiệp. Chỉ có tôi mới biết, mẹ đã tiết kiệm từng đồng để mua trứng, mua rau. Nhưng mỗi tháng cũng phải mượn 2 đến 30 tệ, mẹ ba và em rất ít ăn rau, mà nếu có ăn thì cũng chỉ luột chứ không có một chút dầu để sào.

          Mẹ sợ tôi đói mỗi tháng giữa lội bộ hơn 10 cây số mang đến cho tôi một ít mì vụn, mỗi cuối tháng mẹ vác một bao đồ lớn cực khổ lặn lội đến thăm tôi. Trong bao ngoài mì vụn ra còn có mấy sấp giấy phế của nhà máy in, một chai nước tương và cái tông đơ cắt tóc (bởi vì ra tiệm cắt tóc ít nhất phải tốn 5 tệ, mẹ muốn tiết kiệm để tiền đó mua bánh bao ăn thêm).

          Tôi là đứa học sinh duy nhất không ăn cơm ở căn tin, chỉ có thể mua hai cái bánh bao loại bánh bao không có nhân của Trung Quốc, về ký túc xá chế ít mì vụn và nước tương để ăn; Và cũng là đứa học sinh duy nhất kông dùng giất tốt mà chỉ dùng giấy phế thải một mặt để học; và tôi cũng là người duy nhất không dùng bột giặc, mỗi khi giặc đồ thì đến căn tin nhặt lấy chất kiềm họ thải, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ. Tôi nghỉ mẹ là người anh hùng luôn vượt qua bao nhiêu gian khó và nguy hiểm, làm con của mẹ thật vẻ vang tột đỉnh.

          Lúc vừa đến Thiên Tân, tiết đầu tiên học anh ngữ tôi như người trên trời rơi xuống, một câu cũng không hiểu. Lúc mẹ đến tôi có nói về lo lắng của mình sợ theo không nỗi môn anh ngữ. Mẹ vui vẽ nói “mẹ chỉ biết con là đứa trẻ chịu nhiều vất vã, mẹ không muốn nghe con than khó bởi vì một khi đã chịu khó thì không có gì khó”. Tôi nhớ lời mẹ nói.

          Có người nói với tôi muốn học giỏi anh ngữ thì trước nên để đầu lưởi nghe âm thanh của chính mình. Tôi nhặt một hạt sỏi ngậm vào miệng sau đó cố gắng phát âm và học thuộc từng đoạn anh ngữ, đầu lưỡi và hạt sỏi cọ sát vào nhau, có lúc rướm máu nhưng tôi cắn răng chịu đựng.Qua nữa năm, hạt sõi cũng mài tròn rồi, đầu lưỡi cũng bằng và thành tích anh ngữ tiến bộ đáng kể, đứng thứ ba trong lớp. Thật là cám ơn mẹ, lời của mẹ sao mà có sức mạnh khích lệ thần kỳ làm cho tôi vượt qua chướng ngại rất lớn trong học tập.

          Năm 1996, lần thứ nhất tham gia thi về thế vận hội tri thức toàn quốc ở Thiên Tân, dành được phần thưởng giải nhất vật lý và giải nhì toán học. Đại diện học sinh Thiên Tân đi Hàng Châu thi học sinh giỏi vật lý toàn quốc. Tôi kiềm chế xúc động trong lòng, đem tin vui và nguyện vọng viết thư cho mẹ. “Con sẽ dành phần thưởng đứng nhất toàn quốc về tặng mẹ, sau đó tham gia thi vật lý thế giới”.

          Không ngờ, kết quả chỉ đạt được giải thưởng thứ hai, tôi ngã gục trên gừơng không ăn không uống,mặc dù tôi đã có số điểm cao nhất trong những người Thiên Tân dự thi hôm đó, nhưng để báo đáp bao nỗi khổ mà mẹ đã ngậm đắng nuốt cay chịu đựng, thật là chẳng thấm vào đâu. Về đến trường các thầy cô giáo phân tích nguyên nhân thất bại: tôi nghỉ toán hoá phát triễn rất nhiều mặt, tập trung vào quá nhiều đề mục làm phân tán đầu óc, nếu chỉ chuyên về một thứ chắc chắn đạt được.

          Tháng 9 năm 1997, cuối cùng thì tôi cũng đứng nhất cuộc thi toán toàn quốc, thuận lợi gia nhập đội tập huấn quốc gia và trong mười lần trắc nghiệm đều đạt giải nhất. Theo quy định, các khoảng lệ phí dự thi tự mình lo liệu. Nộp xong lệ phí báo danh, tôi đem sách vở và các thức ăn mẹ làm gói lại, chuẩn bị kết thúc. Ban chủ nhiệm và các thầy cô giáo toán học nhìn thấy tôi bận đồ bính của người khác, màu sắc và kích cở không hợp tay áo vá hai miếng lớn, kéo giỏ ra chỉ có cái mũ len bạc màu và cái quần vá một miếng ba tấc dài, xót xa nói: “Kim Bằng, đó là toàn bộ quần áo của em à”? Tôi vội vàng nói “Thưa thầy, em không sợ mất mặt, mẹ em luôn nói rằng: “đọc sách thánh hiền thì tự mình sẽ được thăng hoa” em mặc đồ này đi đến Mỹ cũng chẳng có gì ngại”.

          Ngày 27 tháng 7, cuộc thi bắt đầu, chúng tôi từ 8 giờ 30 sáng đến 2 giờ chiều. Bộ đề thi kéo dài năm tiếng rưởi đồng hồ. Ngày hôm sau công bố kết quả. Trước là công bố huy chương đồng tôi không hy vọng nghe tên mình; tiếp đến là hy chương bạc và sau cùng là hy chương vàng, một người hai người thứ ba là tôi. Tôi vui mừng đến rơi nước mắt, thì thầm nói “mẹ ơi, con của mẹ thành công rồi”.

            Tối hôm đó tôi và một người bạn được đài truyền hình trung ương phỏng vấn và phát sóng. Ngày 1 tháng 8 khi chúng tôi trở về, được hội khoa học và hội toán học Trung Quốc cử hành đón rước rất long trọng. Lúc đó tôi nghỉ về nhà, được gặp mẹ sớm nhất, tự tay tôi cầm cái huy chương vàng sáng chói đeo vào cổ mẹ…

          Hơn 10 giờ 30 tối hôm đó thì tôi cũng lặng lội trong bóng đêm về đến nhà, mở cửa lại là ba, và tôi ôm chầm lấy cứ nghĩ đó là người mẹ hiền hòa kính yêu. Dưới ánh  sáng của sao đêm mẹ ôm tôi vào lòng, tôi lấy huy chương ra treo vào cổ mẹ và khóc một cách rất thích thú. Ngày 12 tháng 8, trên đài chủ tịch của hàng ghế danh dự dành cho các vị giáo sư nỗi tiếng toán học và các các thành viên cao cấp của bộ giáo dục Thiên Tân có chiếc ghế dành riêng cho mẹ. Ngày hôm đó tôi nói rằng: “Tôi cả đời này cám cảm kích một người đó là người mẹ nuôi lớn tôi thành người, mẹ là người nông phu rất bình thường, người đã không chỉ dạy tôi đạo lý làm người mà còn khích lệ trên từng bước chân tôi đi mỗi khi gặp khó khăn”.

          Tôi kể, có lần tôi muốn mua một cuốn “Anh hán đại từ điễn” để học anh ngữ. Trong túi mẹ không có một đồng nhưng vẫn đồng ý tìm cách. Ăn cơm sáng xong mẹ mượn chiếc xe, hái đầy một xe rau cải trắng đẩy lên thị trấn bán. Đến nơi thì đã trưa rồi, lúc sáng tôi và mẹ chỉ ăn một tô cháo nấu với khoai lang. Lúc này bụng đói lắm nhưng chưa thấy ai lại mua, mẹ thì kiên nhẫn đi rao, cuối cùng thì bán 2, 5 hào 1 cân, cả xe ban được 21 tệ nhưng họ chỉ đưa 20 tệ. Có tiền tôi chỉ muốn đi ăn nhưng mẹ nói đi mua sách trước, đó là việc chính của ngày hôm nay. Chúng tôi đến tiệm sán hỏi giá là 18 tệ 7 hào, mua xong chỉ dư lại 1 tệ 3 hào, mẹ đưa tôi mấy hào đi mua hai cái bánh nướng còn lại 1 tệ mẹ đưa tôi lo thêm việc lệ phí. Tuy ăn hai cái bánh nhưng phải vượt qua hơn 40 dặm đường về nhà, tôi lại đói mặt mày say xẫm. Lúc đó tôi mới nghĩ đến lúc trưa quên đưa cho mẹ một cái bánh,mẹ đói cả một ngày. Tôi muốn tự tát lấy mình một cái, nhưng mẹ nói: “mẹ không có hiểu biết nhiều,nhưng mẹ nhớ lúc nhỏ thầy giáo dạy: nghèo là hoàn cảnh tốt nhất để rèn luyện ý chí học tập, con phải vượt qua những cái ải của học đường. Đại học Thiên Tân hay Bắc Kinh đều do con cả”. Lúc mẹ nói không nhìn tôi mà chỉ nhìn về phía con đường ở nơi xa, dường như nó có thể thông đến Thiên Tân thông đến Bắc Kinh vậy. Nghe lời mẹ nói tôi cảm thấy hết đói bụng rồi và chân cũng hết run…

          Nếu như nói nghèo là hoàn cảnh tốt nhất để rèn luyện ý chí học tập thì tôi nên nói, mẹ là người nông dân thông thường mẹ cũng là người thầy tốt nhất trong đời tôi. Dưới lễ đài, không biết có bao nhiêu cặp mắt rướm lệ, tôi quay người qua, hướng về  nơi có mái tóc hoa râm của mẹ cúi đầu kỉnh lễ cả tạ. 

 ♥Sưu tầm

Đăng trong: on Tháng Ba 8, 2010 at 6:49 sáng  Để lại phản hồi  

Hoa hồng tặng mẹ

        Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

        – Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu – nó nức nở – nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.

        Anh mỉm cười và nói với nó:

        – Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

        Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:

        – Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

        Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:

        – Đây là nhà của mẹ cháu.

        Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.

        Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.

♥Sưu tầm

Đăng trong: on Tháng Ba 8, 2010 at 6:44 sáng  Để lại phản hồi  

Lòng mẹ

         Bế đứa con trai vừa mới chào đời lên, bà mẹ nhè nhẹ đong đưa đôi tay và hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn…”

         Đứa bé càng lúc càng lớn lên. Khi được hai tuổi, nó chạy chập chững bước thấp bước cao nô đùa quanh nhà, lôi sách vở trên kệ xuống để nghịch phá. Nó bày đủ thứ đồ chơi ra sàn nhà. Nó tè trong quần. Nó ị trên giường. Nó khóc. Nó la. Và bà mẹ đôi lúc phải thốt lên: “Cái thằng này, con làm mẹ điên mất!”.

         Nhưng đêm đến khi nó ngủ thật say, bà mẹ đến bên nôi trìu mến nhìn nó và khẽ hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn…”

         Đứa bé tiếp tục lớn lên thành một thằng nhóc chín tuổi. Nó không hề thích ăn uống đúng giờ. Nó không bao giờ muốn tắm rửa. Khi bà ngoại đến thăm, nhiều lúc nó lại buông giọng gắt gỏng với bà. Và bà mẹ đôi lúc muốn đưa nó đi đâu cho khuất mắt.

         Nhưng đêm đến khi nó ngủ thật say, bà mẹ rón rén đến bên giường, kéo tấm chăn đắp lên người nó và khẽ hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn…”

         Ngày qua ngày, thằng bé đến tuổi dậy thì. Nó dẫn về nhà những thằng bạn kỳ quặc. Nó ăn mặc những bộ đồ kỳ quặc. Nó nhún nhảy một cách kỳ quặc theo những bản nhạc cũng rất kỳ quặc. Và bà mẹ đôi lúc có cảm giác như thể nó đang ở trong sở thú.

         Nhưng đêm đến chờ nó ngủ thật say, bà mẹ nhẹ nhàng mở cửa phòng của nó, bước đến hôn lên trán nó và khẽ hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn…”

         Thằng bé kỳ quặc tiếp tục lớn lên thành một thanh niên trưởng thành. Nó rời nhà lên thành phố để làm việc và sống trong một phòng trọ. Thỉnh thoảng bà mẹ đón xe lên thăm nó. Những lần như thế, bà phải ngồi trước cửa phòng trọ và chờ đến tận khuya thì thấy nó say khướt trở về. Bà dìu nó vào phòng, lau mặt cho nó rồi đỡ nó lên giường. Sau đó bà lắc đầu ngao ngán nhìn nó. Nhưng khi nó ngủ say, đượm buồn, bà khẽ hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn…”

         Và rồi đứa con lập gia đình và họa hoằn lắm nó mới về thăm bà. Nó còn phải bươn chải để chăm lo cho mái ấm riêng của nó. Thời gian trôi qua và lạnh lùng khắc những nếp nhăn lên khuôn mặt già nua ngày càng hốc hác của bà mẹ. Một hôm, thấy yếu trong người, bà gọi điện bảo đứa con về thăm. Nó lái xe về thăm bà và ngủ lại nhà một đêm. Tối đó, bà nằm trong giường và khẽ hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con…

         Nhưng cơn ho khan khiến bà không hát được trọn bài hát thuở nào. Đêm đó bà lặng lẽ qua đời. Sau đám tang, đợi tối đến, khi đứa con của mình thật ngủ say, người đàn ông vừa mất mẹ bước đến hôn lên trán nó và khẽ hát:

“Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn…”

Hát xong, hắn lặng lẽ khóc một mình.

♥Sưu tầm

 

Đăng trong: on Tháng Ba 3, 2010 at 7:04 sáng  Để lại phản hồi  
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.